• Admin

MỘT BUỔI TƯ VẤN


Truyện Ngắn của Tôn Cao Thiên.



Thời tiết của Saigon thật oi bức vào những ngày đầu tháng sáu này! Lan cứ nằm trằn trọc hoài mà không tài nào ngủ được; không phải vì tiếng nhạc phát ra cái quán Karaoke đầu hẻm, hoặc vì tiếng rồ ga của những chiếc xe gắn máy, bởi vì Lan đã rất quen thuộc với cái âm thanh ồn ào đó từ lâu rồi. Tôi hôm nay, Lan không ngủ được là vì có quá nhiều suy nghĩ trong đầu mà Lan phải tự tranh chiến với nó; nhất là sau cuộc nói chuyện của Lan với Mục sư sáng hôm nay, và bây giờ nó cứ như một cuộn phim quay trở lại trong đầu của Lan.

Alo! Lan đó hả? Mục sư đây! Có gì không con? Với cái giọng trầm ấm và rất thân thiện của Mục sư Thiên Từ. Phía bên kia đầu dây, da…, con… muốn hỏi, nếu hôm nay Mục sư có thì giờ cho con gặp và nhờ Mục sự tư vấn cho con một việc ạh! Với tính mau lẹ và ân cần, Mục sư Thiên Từ trả lời: Oh! vậy hả? như vậy…, chừng 1 tiếng nữa, ah 11 giờ con đến văn phòng của mục sư nha! Lan trả lời: Dạ, con cảm ơn Mục sư, rồi Lan cúp điện thoại.

Dúng 11 giờ, Lan đến văn phòng của Mục sư Thiên Từ. Vừa thấy Lan bước vào đến cửa thi Mục sư Thiên Từ đã lên tiếng với giọng pha trò: chào con, con đến đúng giờ quá ha! Ông không đứng lên và bắt tay Lan, nhưng ánh mắt và giọng nói rất thân thiện. Một người lạ mặt hiện diện trong phòng, bước tới bắt tay và tự giới thiệu: Tôi là Mục sư Hưng. Lan chưa kịp chào đáp trả thì Mục sư Thiên Từ vội lên tiếng giải thích: Ah, đây là Mục sư Hưng ở Mỹ mời về thăm quê, ông cũng vừa ghé thăm Mục sư thi con đến đó. Dạ con chào Mục sư, rồi Lan gồi xuống chiếc ghế đối diện với bàn làm việc của Mục sư Thiên Từ. Lan liếc nhìn căn phòng tuy rộng nhưng nó trở nên chật chội vì sự lấn chiếm của những chiếc kệ đầy sách. Lan cảm thấy rất ngưỡng mộ vì Mục sư Thiên từ là người rất uyên bác mà lại rất khiêm tốn.

Con có việc gì muốn thông công với Mục sư đây? Câu hỏi của Mục sư Thiên-từ đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Lan. Da…, con…, Lan hơi ấp úng vì cho đến lúc này Lan cũng không biết có nên thảo luận với Mục sư vấn đề của mình hay không. Hiểu được tâm trạng của Lan, nên Mục sư Thiên Từ lên tiếng: Con cứ an tâm, cứ xem Mục sư như người bạn của con, có vấn đề gì cứ nói nếu Mục sư biết thì sẽ tư vấn cho con. Ông lại pha trò: còn nếu không thì sẵn có Mục sư Hưng đây trả lời giúp Mục sư. Cả ba cùng cười sản khoải, làm không khí đang nóng trở nên tươi mát hơn.

Với lời động viện đó của Mục sư Thiên Từ đã giúp Lan lấy được can đảm. Thưa Mục sư: là một Cơ-đốc nhân thì mình có quyền bày tỏ lòng yêu nước bằng việc đi biểu tình để phản đối những điều sai trái không? Với giọng nói rất mạnh và thái độ rất tự tin của Lan lúc này, khác với sự rụt rè khi nãy làm Mục sư Thiên Từ cũng hơi ngạc nhiên. Điều nhiên hơn là Lan lại hỏi một vấn đề ngoài sự dự liệu của ông.

Vấn đề này thì Kinh Thánh đã có dạy rất rõ ràng! Mục sư Thiên Từ vừa nhìn xuống quyển Kinh Thánh và vừa mở Kinh Thánh trong khi ông trả lời Lan. Mấy ngón tay ông dừng lại vì vừa tìm ra câu Kinh Thánh mà ông muốn tìm. Đây, trong thứ Rô-ma 13:1 nói như thế này, Mục sư Thiên Từ như đang nói với chính mình vì không thèm nhìn vào Lan, rồi ông đọc: “Mọi người phải vâng phục các đấng cầm quyền trên mình; vì chẳng có quyền nào mà chẳng đến bởi Đức Chúa Trời, các quyền đều bởi Đức Chúa Trời chỉ định.” Đọc xong, ông nhìn Lan và nói với giọng rất nghiêm khắc: Vì thế, chúng ta không được chống lại chính quyền với bất cứ hình thức nào. Ông nói tiếp: nói tóm lại, nếu con đi biểu tình là vi phạm với lời Chúa.

Thật ra, Lan rất quen thuộc với câu Kinh Thánh này, và Lan cũng đã đoán trước có thể Mục sư cũng sẽ dùng câu Kinh Thánh đó để trả lời cho Lan. Vì thế, Lan đã có chuẩn bị sẵn những câu phản biện trong đầu. Lan vốn là người it nói, nhưng khi cần thảo luận một điều gì thì Lan luôn là người có khả năng đưa người khác vào thế bị động; [trong lớp học Kinh Thánh mọi người đều biết tính của Lan.]

Như vậy, Mục sư có nghĩ rằng những người cầm quyền như: Hít-le giết 6 triệu người Do-thái, Pôn-pốt giết 3 triệu người Cam-pu-chia, Stalin giết giết 20 triệu người U-ri-na, và Hồ…, [Lan định nói tiếp thì dừng lại] họ đều là do ý Chúa lập lên hay không? Với câu hỏi này của Lan đã làm cho Mục sư Thiên Từ ấp úng, vì trong một vài giây ông chưa tìm ra được câu trả lời thích hợp. Trong lúc Mục sư Thiên Từ còn đang đào bới trong đầu để tìm câu trả lời, thì Lan lại bồi thêm một câu hỏi khác: Nếu tất cả các nhà cầm quyền đó đều do Chúa lập nên, vậy thì ai chịu trách nhiệm về những người vô tội phải chết dưới tay của họ? và tại sao trong Kinh Thánh và trong lịch sử Chúa đã trừng phạt rất nhiều vị vua và chính quyền gian ác của họ?

Gương mặt Mục sư Thiên Từ lúc này tái lại vì tự ái, ông vốn rất hùng biện, nhưng hôm nay lại bí khẩu trước một cô gái như Lan trước mặt Mục sư Hưng thế này. Hít một hơi thật xâu, lây lại bình tĩnh rồi Mục sư Thiên Từ lên tiếng với giọng rất bực bội: Chúa có quyền cất vua này lên và hạ vua kia xuống, nhưng chúng ta không được chống lại mà phải vâng phục những người cầm quyền trên chúng ta vì trong thư Rô-ma 13:1 Phao-lô đã nói rất rõ.

Nãy giờ Mục sư Hưng vẫn im lặng, nhưng vì thấy không khí khá căn thẳng nên ông lên tiếng: Cô Lan đã đặt ra câu hỏi rất hay! Còn câu trả lời của Mục sư Thiên Từ cũng rất rõ ràng và kiên quyết. Riêng tôi thì có suy nghĩ thế này: Đúng là Chúa có đặt ra mọi quyền hạn trên mọi lãnh vực như quốc gia, gia đình, hay giáo hội; mục đích của các quyền hạn đó là để phục vụ con người và phục vụ chính Ngài. Kinh Thánh cho thấy có những con người do Chúa lập họ lên để cai trị, và hầu hết những vị vua này là những người tốt, có lòng kính sợ Chúa. Nhưng, cũng có những con người gian ác đến từ sự sai phái của ma quỷ, họ tiếm vị quyền lực để chống lại Chúa, chống lại con dân Chúa, và đem đến những đau khổ cho con người như con đã đề cập trong câu hỏi khi nãy.

Ông dừng lại vài giây, rồi nói tiếp: trở lại vấn đề đi biểu tình…, Mục sư ví dụ: trong 10 điều răn: điều răn thứ năm Chúa dạy chúng ta “phải hiếu kính [vâng phục] cha mẹ”, và điều răn thứ sáu Chúa dạy là “chớ giết người”. Vì thế, nếu cha mẹ bảo chúng ta giết người thì chúng ta không thể vâng phục cha mẹ mà vẫn không phạm vào điều răng thứ năm. Hoặc là, khi sứ đồ Phi-e-rơ bị chính quyền cấm giảng Tin-lành thì ông nói: "thà vâng phục Chúa hơn là con người". Nói cách khác, khi chính quyền làm ác thì không thể vâng phục.

Nãy giờ, Lan lắng nghe một cách chăm chú và có cảm tưởng mình như mình vừa tìm được đường ra sau khi bị lạc trong một khu rừng rậm. Đối diện với Lan, gương mặt của Mục sư Thiên Từ bây giờ đã chuyển từ tái sang đỏ, vì thấy Mục sư Hưng có quan điểm khác với mình.

Mục sư Hưng dừng lại và liếc nhìn thái độ của Lan và Mục sư Thiên Từ, rồi ông từ tốn giải thích tiếp cho Lan với giọng rất thành thật: Biểu tình là quyền tự do mà Chúa ban cho con người, và cả thế giới công nhận. Cơ-đốc nhân cần phải bày tỏ thái độ chống lại điều sai trái. Ví dụ: hơn 500 năm trước đây, Mục sư Martin Luther đã mạnh dạn chống lại những điều sai trái của giáo hội nên chúng ta mới có đạo Tin Lành ngày nay. Và, hơn 50 năm trước, Mục sư Luther King đã xuống đường chống lại sự kì thị chủng tộc nên mới được một nước Mỹ như ngày nay.

Um hum! Mục sư Thiên Từ cố tình đánh tiếng để cắt ngang sự chia sẻ của Mục sư Hưng: Thôi được rồi, hôm khác Mục sư sẽ thông công [nói chuyện] thêm với con về vấn đề này. Bây giờ…, Mục sư phải mời Mục sư Hưng đi ăn trưa.

Lan đã đi vào giấc ngủ sau khi đã quyết định: Chúa nhật này cô sẽ mua thật nhiều nước, bánh mì, và những dụng cụ sơ cứu y-tế để làm một “y-tá” tình nguyện tháp tùng cùng đoàn người biểu tình.

17 views

Recent Posts

See All

BÀ NÓI VẬY CŨNG ĐÚNG (P.1)

Truyện ngắn của Tôn Cao Thiên Trên đường từ nhà thờ trở về nhà, ông Hòa nhớ lại những ngày Thanksgiving thật ấm áp và hạnh phúc, đó là những năm tháng khi gia đình ông mới đến Mỹ. Cứ miên mang hồi tưở

BÀ NÓI VẬY CŨNG ĐÚNG (P.2)

Truyện ngắn của Tôn Cao Thiên Truyện Ngắn: Bà Nói Vậy Cũng Đúng (Phần II) Một năm sau…. Sau khi bị mất việc làm, Trí trở lại với Hội Thánh, thường xuyên đi thờ phượng và tham gia vào ban tráng niên củ

HÃY CÒN CƠ HỘI

Truyên ngắn của Tôn Cao Thiên Hôm ấy, trời giữa trưa của mùa hè vùng Trung-Đông không khí thật oi bức khó chịu, mùi phân heo bốc lên nồng nặc làm kích thích đàn rùi xanh rủ nhau bay về mỗi lúc một nhi