• Admin

PHẢN ĐỘNG

Updated: Oct 31, 2018

Truyện ngắn của Tôn Cao Thiên.


Thằng Xuân, ngoài cái đầu hơi niễng ra, thì gương mặt rất đẹp trai, đôi mắt to, và cái miệng rất có duyên. Tuy nhiên, tâm trí của nó thì không bình thường, năm nay đã 18 tuổi mà Xuân chỉ biết mỗi một việc là chơi game. Xuân được ba mẹ rất nuông chiều; Xuân muốn gì được nấy, nhất là tiền mặt, hễ Xuân cần là được ba mẹ chu cấp đầy đủ. Đôi lúc, ba mẹ Xuân cũng thấy lo lắng, vì sợ đứa con một của họ sẽ hư hỏng. Thế rồi, những ý nghĩ đó cũng mau chóng đi qua; thay thế vào là một lời biện hộ, “uhm, mình mang tội bốc lột của dân, nhưng được cái là con của mình được sung sướng”. Lời biện hộ này đã là một luật sư vạn năng giúp cho ba mẹ Xuân lao vào sự làm giàu bằng mồ hôi, nước mắt của đồng bào.

Riêng ông Khải, [ông nội của Xuân] thì thật sự rất lo lắng. Ông thở dài nhìn Xuân [cháu nội] với đôi mắt sáng rực khi cầm một xấp tiền từ tay của ba nó; bởi vì ông Khải biết rõ Xuân không phải nghiện game; dù cho Xuân có phải trả tiền cho các quán nét cũng không thể nào tiêu sài hết một số tiền lớn mà mỗi ngày ba mẹ Xuân đã cung cấp cho nó. Ngoài ra, trong nhà Xuân có rất nhiều “đặc khu” mà Xuân có thể tha hồ chơi game như: Laptop, desktop, Playstation, Wii, ipad, iphone…, tất cả đều là hàng mới, made in U.S.A. hẳn hoi chứ có phải ma-dze in Việt-nam đâu.

“Ông nội, ‘phản động’ là ai? Mà sao mấy ngày nay họ ra đường nhiều thế hả ông?” câu hỏi của thằng Xuân làm cho ông Khải ngạc nhiên, bởi vì thằng cháu nội của ông có bao giờ nó quan tâm đến mấy chuyện này đâu. Tuy nhiên, hai chữ “phản dộng” trong câu hỏi của thằng Xuân khiến cho ông Khải lạnh cả người, và nhớ lại một sự kiện của 60 nằm trước:

Khải! mầy biết chuyện gì chưa? Thằng Mạnh kề miệng vào sát tai của Khải hỏi nhỏ! Không đợi cho Khải trả lời; thằng Mạnh nói tiếp: thằng Sang đã bị lãnh đạo cho đi “mò tôm” [bỏ người và đá vào bao bố rồi chôn sống dưới sông] rồi! Khải mở to mắt ngạc nhiên hỏi lại: tại sao? Vì nó “phản động”, đảng ủy ra lệnh cho nó phải đi ám sát gia đình ông Ân, thôn trưởng, nói đến dây, thằng Mạnh ngập ngừng: nhưng… nhưng nó đã không thi hành. Nghe thằng Mạnh nói vậy, làm Khải chột dạ, và nhớ đến một nhiệm vụ mà Khải vừa được phó bí thư tin cậy giao phó một cách bí mật vào sáng hôm nay; đó là Khải phải đi ám sát gia đình ông trưởng thôn Ân vào tối hôm nay.

Ông nội, sao ông làm gì như người mất hồn vậy? câu hỏi của thằng Xuân làm ông Khải quay về với thực tại. Mồ hôi trên trán của ông Khải đổ xuống làm mắt ông cay xè, hơi thở đứt quãng…, như có ai đó đã mục kích việc làm của ông năm xưa đối với gia đình của Trưởng thôn Ân. Ông Khải vội tìm một ly nước lạnh và uống một hơi thật dài. Lấy lại được hơi thở, ông Khải nhìn thằng Xuân và thương hại. Ông không biết phải giải thích thế nào? Không lẽ ông nói với nó: “phản động” là từ ngữ dùng để gọi những người không vâng mệnh lệnh của Đảng để đi giết người vô tội đó cháu ah!


0 views